Không còn cách nào, Trịnh Duẫn Hạo chỉ đành phải thỏa hiệp, lui về phía sau một bước, giơ tay lên: “Được được được, Mân Mân, anh không nói, chỉ cần em không đi, em muốn thế nào thì làm thế đó, có được không? Em ngồi xuống trước đi…… tốt……tốt……”

Nhìn Thẩm Xương Mân quả thật ngồi lại chỗ cũ, tim của anh mới buông xuống, lại hỏi: “Chăn đủ đắp sao? Buổi tối ngủ nhớ mở lò sưởi mở lớn một chút, trên đất lạnh, anh lấy cho em thêm một tấm đệm được không? A, em còn không có gối, lấy quần áo gối sao được? Quá cứng cũng không thoải mái, anh lấy gối cho em được không?” Thẩm Xương Mân đầu đều không nâng nói: “Có thể mời anh đi ra ngoài được không? Tôi muốn ngủ.”

“Ngủ? Mân Mân, em còn chưa ăn cơm tối mà?” Trịnh Duẫn Hạo quả thực là phản ứng không kịp,“Anh biết em mệt mỏi, đợi thêm một lát nữa được không? Trong nhà còn có sủi cảo đông lạnh, anh làm nóng cho em, rất nhanh là được rồi, em muốn ăn thịt heo tỏi tây hay cần tây, hay là hải sản?”

“Cơm tối? Tôi buổi trưa đã ăn rồi, anh không phải nhìn thấy sao?”

Trịnh Duẫn Hạo hoang mang nói: “Nhưng đó là cơm trưa…… Mân Mân, đã qua…… em không đói bụng sao?”

Thẩm Xương Mân nhún vai: “Một ngày còn muốn ăn mấy bữa? Tôi ăn một bữa là đủ rồi, mời anh đi ra ngoài, tôi muốn đi ngủ.”

“Mân Mân……”

Cậu giương mắt nhìn Trịnh Duẫn Hạo, nhấn mạnh: “Luật sư Trịnh, mời.”

Trịnh Duẫn Hạo cái gì đều nói không được, tính tình Thẩm Xương Mân cứng cỏi thế nào anh biết rất rõ, nhưng trước đây anh còn có thể dỗ được cậu ngoan ngoãn nghe lời, sáu năm không gặp, anh căn bản đối Mân Mân không có bất kỳ biện pháp nào, trừ việc hoàn toàn theo ý cậu, không có con đường thứ hai có thể đi.

Ngày thứ nhất cứ như vậy, sau này làm sao bây giờ, mỗi lần nghĩ tới đầu anh lại đau, chẳng lẽ anh cứ mặc cho Mân Mân luôn ngủ trên đất, một ngày ăn một bữa cơm? Coi như Mân Mân có thể chịu được, anh cũng không chịu nổi!

“Kia…… Bác sĩ kê thuốc tiêu viêm cùng giảm đau, em trước hết uống thuốc rồi ngủ tiếp, được không?” Trịnh Duẫn Hạo mới nhớ tới còn có chuyện này, “Bụng rỗng uống thuốc không tốt cho dạ dày, uống chút sữa tươi trước cũng được. Anh đi lấy cho em.”

Không tới năm phút, anh liền trở lại, bưng một ly sữa nóng cùng vài viên thuốc, nửa quỳ trên mặt đất, đưa cho Thẩm Xương Mân: “Cẩn thận một chút, sữa tươi còn có chút nóng, từ từ uống…… Nào, anh cầm lấy, em cứ như vậy uống đi, đừng nóng đến tay của em.”

Thẩm Xương Mân nhìn anh một cái, đưa tay nhận lấy thuốc, đặt ở trong tay nhìn nhìn, lại nhìn ly sữa tươi vẫn còn tỏa nhiệt kia một chút, khóe môi khẽ cong, giơ tay lên đem viên thuốc ném vào trong miệng, cứ như vậy ngửa đầu, kiên quyết đem viên thuốc kia nuốt xuống.

Hầu kết của cậu lên xuống mấy cái, đại khái là nuốt xuống đi, ngay cả nhìn cũng không nhìn Trịnh Duẫn Hạo một cái, tung mình nằm vật xuống, lấy chăn bao kín mình từ đầu đến chân.

Trịnh Duẫn Hạo ngây người nửa ngày, nặng nề thở dài một hơi, nhẹ tay nhẹ chân tắt đèn, đi ra ngoài.

Cảm giác thật thoải mái, cả người ấm áp dào dạt, giống trôi lơ lửng trên mây, đã bao lâu không được như vậy? Cậu không biết, lần ngủ thoải mái như thế trước đây là khi nào? Cậu cũng không biết, sau khi tỉnh lại sẽ phát sinh cái gì? Giống như đã cách một đời người. Lúc mở mắt, người đầu tiên nhìn thấy sẽ là ai?

Có một bàn tay ấm áp đặt trên trán cậu, nhẹ nhàng vuốt ve mấy cái, Thẩm Xương Mân thoải mái hừ một tiếng, theo bản năng dựa vào, đòi hỏi nhiều ấm áp hơn.

“Tỉnh rồi, Mân Mân?” Thanh âm mang theo nụ cười, rất quen thuộc, nghe qua ở nơi đâu? Là ai? Chính mình ở nơi nào?

Thẩm Xương Mân chợt mở mắt ra, dùng sức quá độ, khóe mắt do mở quá nhanh làm đau! Hai mắt đau xót phải một lúc mới lấy đúng tiêu cự, cậu kinh hoàng mọi nơi đánh giá một phen, ngoài cửa sổ mặt trời sớm đã lên cao, bản thân của cậu căn bản cũng không phải năm ở nơi nằm xuống hôm qua, mà là trên giường rộng rãi thoải mái mềm mại, trên người đang đắp mền tơ màu xanh trắng, Trịnh Duẫn Hạo ngồi ở bên cạnh, mỉm cười nhìn cậu.

Chuyện gì xảy ra? Tại sao có thể như vậy?! Cậu ngày hôm qua rõ ràng là ngủ ở trên đất, coi như cậu ngủ như chết, chẳng lẽ bị người từ trên đất dời lên trên giường cũng không biết chút nào? Những đêm trước đây, vết thương sinh mủ cùng chỗ xương gãy đều để làm cho cậu đau đến căn bản không cách nào ngủ được, không có khả năng chỉ đổi một chỗ ngủ lại ngủ như chết như vậy!

Huống chi, nơi này là nhà của Trịnh Duẫn Hạo…… Cậu càng không thể nào ở chỗ của anh không có phòng bị mà ngủ say như vậy!

Chẳng lẽ là…… Tối hôm qua uống thuốc?……

“Thế nào Mân Mân?” Trịnh Duẫn Hạo quan tâm hỏi,“Anh vốn là muốn cho em ngủ thêm một lát, nếu đã tỉnh dậy, trước hết ăn một chút gì đi? Anh nấu cháo thịt bò, ăn một chén còn muốn ngủ thì ngủ tiếp, sao?”

Thẩm Xương Mân không nhìn sự quan tâm của anh, lạnh lùng hỏi: “Anh cho tôi uống thuốc gì?”

“A…… Là cái kia…… Bác sĩ kê chút thuốc giảm đau cùng an thần , anh ngày hôm qua đều đưa cho em uống……” Trịnh Duẫn Hạo có chút bất an,“Có gì sao?”

Advertisements