Thật vất vả kết thúc, vết thương một lần nữa băng kỹ, chân trái cũng bó thạch cao, mặc dù đã qua lúc tan việc nhưng bác sĩ trẻ vẫn làm tròn trách nhiệm đem tất cả chuyện phải chú ý nói rõ ràng, thời gian tái khám cũng viết rõ trên bệnh án, nhìn bọn họ ra cửa mới nhanh chóng cởi đồng phục rửa tay tan việc.

Cẩn thận đem Thẩm Xương Mân xếp ổn thỏa trên ghế xong, Trịnh Duẫn Hạo lau mồ hôi lạnh trên trán, bản thân đi vòng qua chỗ tài xế, xoay người lại đưa tới một hộp sữa tươi, mỉm cười nói: “Đói bụng không? Uống trước chút sữa tươi bảo vệ dạ dày, về nhà muốn ăn gì? Khuya hôm nay chỉ có thể có gì thì ăn đấy, ngày mai anh mua cua cho em được không? A, bác sĩ nói qua không thể ăn cái này, vậy em muốn ăn gì? Hử? Nói đi?”

Thẩm Xương Mân rủ mắt xuống, cũng không nhìn anh cái nào, Trịnh Duẫn Hạo nhô người qua, để hộp sữa qua chỗ ngồi của cậu, dịu dàng nói: “Mân Mân…… Uống một chút đi, dạ dày em luôn luôn không tốt…… Đói bụng lại đau.”

“Không phiền bận tâm.” Thẩm Xương Mân lạnh lùng nói, “Ăn năm năm cơm tù, đã sớm thành dạ dày sắt rồi.”

Trịnh Duẫn Hạo im lặng một lát, rốt cục không nhịn được nói: “Mân Mân…… anh…… anh thật không biết nên nói gì, trong năm năm này anh luôn nghĩ, gặp mặt anh nên nói gì với em…… Nhưng lúc thật sự gặp mặt, anh ngược lại lời gì cũng không nói ra được.”

Anh bất đắc dĩ cười khổ một tiếng, Thẩm Xương Mân vẫn cúi thấp đầu như trước, căn bản không nhìn anh.

“Mân Mân…… Những năm này, em chịu khổ……” Trịnh Duẫn Hạo nói, mắt anh lại ẩm ướt, “Là lỗi của anh…… Là anh có lỗi với em, anh đã từng thề muốn chăm sóc em cả đời, nhưng là anh không thể làm được…… Mân Mân, em chịu tha thứ anh, lại cho anh một cơ hội được không? Anh sẽ yêu em, thương em, cả đời…… Có được không?”

Thẩm Xương Mân nghiêng đầu sang chỗ khác nhìn bầu trời ngoài cửa sổ đã từ từ biến thành đen, hờ hững nói: “Không cần nói xin lỗi, anh cũng không làm gì sai, đó là quyền lợi và nghĩa vụ của người làm việc chấp pháp của anh…… tôi đây chút đạo lý đó vẫn hiểu, anh cho rằng, tôi luôn hận anh?”

Cậu ngẩng đầu, con ngươi đen nhánh không có chút nào tức giận, dùng âm điệu bình tĩnh chậm rãi nói: “Anh sai rồi, luật sư Trịnh, tôi cho tới bây giờ chưa từng hận anh, chưa từng có. Anh làm rất đúng, mà tôi, là trừng phạt đúng tội.”

“Mân Mân……” Trịnh Duẫn Hạo không có cách nào nhìn cậu, muốn giải thích cái gì, vẫn là từ bỏ, xoay người sang chỗ khác khởi động xe, “Chúng ta về nhà bàn lại đi, anh còn có rất nhiều lời muốn nói với em.”

“Được rồi, về nhà, về nhà!” Trịnh Duẫn Hạo mỉm cười mở cửa, “Vào đi, Mân Mân, về đến nhà rồi.”

Lần nữa trở lại nhà trọ, đứng trước cửa lớn, Thẩm Xương Mân vẫn là bình tĩnh như vậy, giống như cậu chưa từng ở nơi này, Trịnh Duẫn Hạo một tay đỡ tay cậu một tay đem chìa khóa thả lại trong túi: “Lại đây, mau ngồi xuống, bác sĩ nói em không thể đứng thời gian dài, đến, Mân Mân, ngồi xuống trước.”

Nếu không phải đã hứa với Mân Mân không thể tùy tiện chạm vào cậu, anh đã sớm trực tiếp ôm lấy Mân Mân tiến vào, nhưng là chỉ cần một ngón tay của anh chạm đến thân thể Thẩm Xương Mân, lập tức sẽ cảm giác được thân thể cậu trong nháy mắt căng thẳng, không thể không rút tay trở lại, bất đắc dĩ biết được: Mân Mân là thật sự rất để ý sự đụng chạm của anh, thậm chí, rất ghét.

“Tôi ngủ ở chỗ nào?” Thẩm Xương Mân không để ý đến anh, xoay người lại khó khăn cầm lên túi tài sản của cậu trên mặt đất, trực tiếp hỏi.

“Cái này để cho anh, để anh, em đừng di chuyển. Em dĩ nhiên vẫn ngủ ở trong phòng mình, mọi thứ anh đều chuẩn bị tốt rồi, vẫn chờ em trở lại, nào, đi xem một chút đi.” Trịnh Duẫn Hạo mấy bước đi tới đẩy cửa ra, mở đèn, ánh đèn vàng ấm áp sáng ngời bao phủ phòng ngủ sạch sẽ, quả nhiên bố trí vẫn giống như sáu năm trước, áo ngủ Thẩm Xương Mân xếp đặt trên khăn trải giường màu xanh và trắng, trong không khí mơ hồ còn lưu lại mùi thơm của sữa tắm hương chanh.

Anh vui vẻ quay đầu lại nhìn Thẩm Xương Mân: “Anh đã nói rồi trong nhà cái gì cũng có, em không cần mang đồ, như thế nào? Còn muốn cái gì? Nếu như cảm thấy cái gì không thích hợp em cứ nói, ngày mai anh lại mua.”

Thẩm Xương Mân từ từ vịn tường đi vào phòng, mọi nơi đánh giá một phen, nhàn nhạt nói: “Gian phòng tốt như vậy, cho tôi ở thật là lãng phí…… Vẫn là đổi lại một phòng khác đi.”

“Nói gì vậy, đây vốn chính là phòng của em không phải sao? Mân Mân, đừng nóng giận, ở nơi này, được không? Đề anh lấy đồ ra cho em?” Trịnh Duẫn Hạo cẩn thận hỏi ý kiến.

“Không cần!” Thẩm Xương Mân một câu bác bỏ lời đề nghị của anh, “Một nơi sạch sẽ như vậy anh không sợ tôi làm dơ, tôi còn không phải không biết xấu hổ như vậy!” Nói rồi cậu kéo túi da nhảy từng bước từng bước đến góc tường, vịn tường, từ từ ngồi xuống, “Tôi đem chăn trãi ở chỗ này được rồi.”

“Mân Mân! Đừng gây chuyện……” Trịnh Duẫn Hạo không nghĩ tới dùng cách này, trước dùng cách gì cũng tốt, vội vàng nói nói, “Tại sao có giường không ngủ? Ngoan, như vậy em cũng không thoải mái! Đến đây, anh đỡ em đứng lên, mau! Đừng ngồi dưới đất, sẽ bị lạnh! Mân Mân nào……”

“Tôi đã nói rồi, nơi này rất tốt, tự tôi có chăn của mình, tại sao phải làm dơ của anh?” Thẩm Xương Mân liếc chiếc giường rộng rãi kia một cái, “Lại nói, tôi ngủ không quen giường mềm, vẫn là ngủ trên đất được rồi.”

“Mân Mân……” Trịnh Duẫn Hạo cầu xin kêu một tiếng, “Đừng gây chuyện…… Có được không? Cái gì dơ không dơ, làm dơ anh giặt là được, em ngủ thoải mái là tốt rồi, em như vậy, bảo anh khuya hôm nay làm sao ngủ được? Thế nào lại có thể để em ngủ trên đất đây? Mân Mân…… Nghe lời……”

“Rất đơn giản.” Thẩm Xương Mân khó khăn duỗi chân trái bó thạch cao cố gắng đứng lên, “Mắt không thấy, tâm không phiền, anh bây giờ hối hận vẫn kịp, tôi đi là được, luật sư Trịnh, đã làm phiền anh, tiền thuốc thang tôi sau này sẽ trả lại cho anh.”

Trịnh Duẫn Hạo kinh ngạc hỏi: “Em nói gì vậy, Mân Mân? Đi? Em đi đâu?”

“Chân ở trên người tôi, coi như bị gãy cũng vẫn còn, tôi cũng không có nghĩa vụ phải báo cáo với anh đi?” Thẩm Xương Mân lạnh lùng nói, từ thanh âm đến vẻ mặt cũng không có thay đổi gì.

Advertisements