Chương thứ mười bốn.

Vị bác sĩ trẻ tuổi của khoa chỉnh hình vào lúc sắp tan việc lại tiếp nhận một bệnh nhân kỳ quái, bản thân bệnh nhân cũng không có gì kỳ quái, chỉ là một trường hợp gãy xương chân trái bình thường cộng thêm vết thương hở đã muốn sinh mủ, giống như các bệnh nhân trước đây của hắn, đều là dân công trên công trường xây dựng không có đảm bảo lao động, quần áo tả tơi, giống như một năm cũng không có tắm giặt qua, tản ra mùi khó ngửi, nhưng mà người đưa hắn tới kia cũng rất kỳ quái, thấy thế nào cũng giống là một người có thân phận nhất định, chẳng lẽ là ông chủ đội xây dựng? Thế nhưng lại cùng người bệnh ăn nói nhỏ giọng khép nép, lại giống như người gây ra tai nại giao thông mới có thể nhún nhường, mỗi một chuyện đều phải nhẹ nhàng xin ý đối phương, hết lần này tới lần khác đối phương còn cố tình không để ý tới hắn, bình thường phải nói hai ba lần mới lấy được một cái gật đầu hoặc là lắc đầukhẽ.

Hắn cầm lấy tấm phim x quang cùng bản báo cáo nhìn nhìn, nói chi tiết cho bọn họ biết: “Đối vị không tốt, có phải lúc mới gãy xương không tiến hành chỉnh hình không? Cậu xem, nơi này, chỗ nối tiếp chỉ dính xấp xỉ một phần hai, nhưng xương mới đã tạo thành, cậu gãy xương đạ bao lâu rồi?”

“Có hai tuần lễ.” Trịnh Duẫn Hạo thay mặt đáp, kể từ khi dưới con mắt nhìn trừng trừng của mọi người mang cậu ra khỏi công trường, Thẩm Xương Mân vẫn cúi đầu, cái gì cũng không nói.

“Như vậy…… Tôi chỉ có thể cho các cậu một đề nghị, nếu như cứ như vậy bó thạch cao, tương lai xương cũng chỉ có thể tiếp nối một phần hai, mặc dù không quá ảnh hưởng hoạt động hằng ngày, nhưng cản trở vận động nhất định là không tránh khỏi, hay là, liền nhập viện, thông qua giải phẫu đem xương một lần nữa chỉnh lại vị trí cũ, các cậutrước suy nghĩ một chút đi, đợi lát nữa đến phòng phẫu thuật, tôi xử lý một chút vết thương hở trên chân cậu.”

Trịnh Duẫn Hạo nhìn nhìn Thẩm Xương Mân vẫn cúi đầu không nói một lời, đành phải tự mình mở miệng: “Xin lỗi, bác sĩ, xin hỏi, cản trở vận động này, đến cùng là chỉ mặt nào? Ảnh hưởng bao nhiêu?”

“A, cái này trên căn bản chính là không thể mang nặng, cũng không thể đi đứng trong thời gian dài, không có gì khác.” Bác sĩ trẻ lần nữa giơ lên tấm phim hướng về ánh đèn quan sát, “Nếu như cậu ta kinh tế có khó khăn, có thể không làm giải phẫu.”

“Tiền không là vấn đề.” Trịnh Duẫn Hạo vội vàng cắt đứt lời hắn,“Nếu như làm giải phẫu, có thể phục hồi như cũ thì tốt hơn có phải không? Tương lai thân thể của cậu ấy…… Cũng sẽ không lưu lại hậu di chứng?”

“Đó là đương nhiên.”

Trịnh Duẫn Hạo cúi đầu nhìn nhìn Thẩm Xương Mân, nhẹ giọng nói bên tai: “Vậy chúng ta vẫn là làm giải phẫu đi, có được không, Mân Mân? Vì tương lai của em, em tạm thời nhịn một chút, đừng về nhà, trước nằm viện một thời gian, xuất viện lại về nhà điều dưỡng thân thể thật tốt…… Có được không, Mân Mân? Anh sẽ ngày ngày vào với em, nghe lời, Mân Mân? Có được không?”

Thẩm Xương Mân bỗng nhiên cười lạnh một tiếng, khàn khàn giọng nói: “Anh đương nhiên được, bị gãy xương cũng không phải là xương của anh.”

Trịnh Duẫn Hạo bị dọa sợ, bác sĩ trẻ thật ra nghe hiểu được, giải thích: “Trong giải phẫu tách mở xương đã hình thành xương mới nhất định sẽ có đau đớn, nhưng thông qua thuốc tê……”

“Tôi biết.“Thẩm Xương Mân một mực cắt đứt lời hắn, kiên định nói: “Tôi, không nhập viện.”

“Mân Mân, này……” Trịnh Duẫn Hạo bắt đầu nhức đầu, theo như lẽ thường mà nói, anh nên khuyên Mân Mân nhập viện, như thế nào cũng không muốn để cho cuộc sống tương lai của Mân Mân bị một chút ảnh hưởng, nhưng…… Nếu quả thật như bác sĩ nói, muốn chỉnh lại đoạn xương gãy một lần nữa, Mân Mân lại phải chịu nhiều khổ sở, bản thân dù có chăm sóc tốt thế nào đi nữa cũng không thể thay thế cậu chịu đau, thay cậu chịu khổ…… Nhìn thân thể cậu yếu ớt như vậy, còn chịu được hành hạ như vậy sao?

Như cảm nhận được do dự của anh, Thẩm Xương Mân nhìn cũng không nhìn anh nói: “Anh từ từ suy nghĩ đi, tôi đi trước.”

“Mân Mân!” Trịnh Duẫn Hạo lập tức đưa tay ôm bờ vai cậu, không để cho cậu đứng dậy, nhẹ lời khuyên nhủ: “Kỳ thực…… Giải phẫu trước sau tổng cộng mấy ngày, chịu đựng một chút liền qua, sao? Được không…… Anh sẽ không để em một mình, anh sẽ luôn bên cạnh em, được không? Đây là vì tốt cho em, Mân Mân.”

Anh nói nửa ngày, Thẩm Xương Mân cái gì cũng không nói, mặt hướng ngoài cửa, dáng vẻ như chỉ cần anh buông lỏng tay liền đứng dậy rời đi, bác sĩ trẻ lén nhìn nhìn đồng hồ, than thở trong lòng, ngại thân phận, cũng không thể tiếp tục nhìn chằm chằm vào người ta, ánh mắt lúng túng không biết hướng nơi nào.

“Anh nói đủ chưa, Luật sư Trịnh?” Cuối cùng Thẩm Xương Mân không nhịn được trả lời một câu, Trịnh Duẫn Hạo còn muốn làm cố gắng cuối cùng, lại bị cậu một câu nói dọa sợ, “Bằng không tôi dứt khoát lại từ trên lầu nhảy xuống một lần, đem chân một lần nữa té gãy được rồi.”

Anh hoàn toàn đầu hàng, luôn miệng nói: “Được được được, tất cả nghe theo em, Mân Mân, chúng ta không nằm viện không giải phẫu, có được không? Tất cả nghe theo em, ngàn vạn lần không cần làm chuyện điên rồ…… Bác sĩ, vậy thì cho em ấy bó thạch cao đi.”

Cuối cùng, bác sĩ trẻ khoa trương mở ra biên lai bảo anh đi đóng tiền, chính mình dẫn Thẩm Xương Mân vào phòng trong, tháo ra băng gạt đã biến màu, vết thương sâu tận xương bên trên có một lớp bột vàng, lẫn vào máu vết thương chảy ra, đóng cục quanh miệng vết thương.

“Đây là bột gì?” Hắn vừa đeo khẩu trang vừa hỏi.

Thẩm Xương Mân do dự một chút, thấp giọng nói: “Là dùng thuốc kháng sinh nghiền thành bột……vẩy vào phía trên dùng tiêu viêm ……”

“Không kiến thức! Lần sau dù thế nào cũng phải giữ vết thương sạch sẽ! Những phương thuốc dân gian xưa của nông thôn này không chỉ vô dụng còn có thể phản tác dụng! Xem đi, sinh mủ phải không?! Kiên nhẫn một chút, tôi khử trùng cho miệng vết thương.” Hắn lấy miếng bông tẩm i-ốt thành thạo bôi xung quanh, “Thật là, tới mười người thì mười người đều như vậy, rốt cuộc là ai nói cho các cậu biết dùng thuốc kháng sinh vẩy vào trên mặt vết thương có thể sát khuẩn? Không phải là cơ hội tốt để tăng nhiễm trùng sao? Có phải người trong thị trấn các cậu đều làm như vậy? Sau khi trở về phải cẩn thận một chút, loại quan niệm sai lầm này có thể ảnh hưởng đến tính mạng đấy…… có tiêm vắc-xin ngừa uốn ván không?”

Nhìn thấy dáng vẻ mờ mịt Thẩm Xương Mân, hắn không khỏi nhún vai: “Nhất định không có, các cậu đó, ai, không bị uốn ván thật là may mắn, lỡ như tiếp xúc với đinh sắt gỉ hay gì đấy, lại không áp dụng các biện pháp xử lý thích hợp, cấp cứu cũng không còn kịp nữa rồi.”

Thời điểm Trịnh Duẫn Hạo cầm phiếu đóng tiền trở lại vừa lúc nhìn thấy hắn dùng kéo cùng kiềm làm sạch phần hư thối trên vết thương của Thẩm Xương Mân, có thể nhìn thấy cả xương trắng, miếng bông dính đầy máu tươi cùng dịch vàng không ngừng bị vứt qua một bên, anh không khỏi cảm thấy một trận khiếp sợ, theo bản năng nhắm hai mắt lại.

Thở dốc mấy cái, anh mới có can đảm nhìn lại lần nữa, Thẩm Xương Mân đờ đẫn nhìn miệng viết thương của mình cứ như là vết thương là trên người người khác, chỉ thỉnh thoảng nhíu mày khiến cho Trịnh Duẫn Hạo nhìn đến tim như đao cắt, hận không thể vọt vào ôm chặt lấy cậu, làm cho mình cũng chia sẻ một chút thống khổ của Mân Mân.

Advertisements