Chap mới mừng giáng sinh và debut của nhóm. Truyện mới đành dành mừng sinh nhật 2 anh vậy >.<

Mọi người giáng sinh vui vẻ, an lành và hạnh phúc nhé ❤

==============

Trịnh Duẫn Hạo bỗng nhiên vươn tay ôm lấy cậu, đem đầu Thẩm Xương Mân gắt gao đặt trong ngực mình, để cho cậu nghe tiếng tim đập của mình một tiếng lại nhanh hơn một tiếng, qua thật lâu mới nói: “Về nhà đi, Mân Mân, anh xin em.”

Thẩm Xương Mân không hề phản kháng mà mặc anh ôm, nghe tiếng chẳng qua là nhàn nhạt nói: “Làm ơn buông tay.”

“Em bảo anh làm sao có thể buông tay!” Trịnh Duẫn Hạo rốt cục không nhịn được mà rống lên, “Anh thật vất vả mới tìm được em! Em có biết anh một năm nay luôn khắp nơi tìm em không? Anh chỉ cho là em là giận anh, không muốn thấy anh, anh làm sao biết em sẽ như vậy chà đạp bản thân! Mân Mân! Mân Mân! Em muốn hành hạ chết chính em, cũng hành hạ chết anh sao?! Mân Mân! Em hận anh, muốn đánh anh mắng anh cũng có thể, em không nên ngược đãi bản thân như vậy!………… Em còn muốn anh buông tay, anh có thể lại một lần nữa buông tay sao? Buông tay, em lại chạy…… Lần này lại để anh đi đâu tìm em?! Mân Mân! Mân Mân!…… Mân Mân……”

Hai hàng nước mắt từ trong mắt của anh rơi xuống, rơi trên mặt Thẩm Xương Mân, cậu giống như bị bỏng, khẽ co rụt lại, biểu cảm trên mặt vẫn là bình tĩnh như vậy, thậm chí là chết lặng, thanh âm cũng không có bất kỳ biến hóa: “Anh vẫn là buông tôi ra thì tốt hơn, tránh cho làm dơ quần áo.”

Trịnh Duẫn Hạo đau lòng nắm lấy tay cậu: “Đừng nói sang chuyện khác, Mân Mân, mặc kệ em đồng ý hay phản đối, anh đều phải dẫn em đi, đừng trách anh, anh không thể nhìn em lại tiếp tục như vậy, coi như em sẽ hận anh cả đời, anh hôm nay cũng muốn dẫn em đi! Anh sớm nên từ một năm trước liền mang em đi, như vậy hôm nay chuyện gì cũng sẽ không có, em lại càng không chịu nhiều khổ sở như vậy……”

“Hận là chuyện hao tốn rất nhiều thời gian tinh lực, tôi không dư thừa như vậy, đừng nói chi là cả đời.” Thẩm Xương Mân lãnh đạm nói, “Luật sư Trịnh, anh dĩ nhiên có thể dẫn tôi đi, tôi không có sức lực phản kháng, cũng không có biện pháp cầu cứu, tôi là người sẽ không ai chú ý sự mất tích của tôi…… Sống chết của tôi, hoàn toàn do anh nắm giữ…… Chính là, anh đừng quên, đây là phạm pháp, anh đường đường một đại luật sư, thật vất vả mới ngồi vào vị trí này, không cần vì phận thấp hèn tôi đây vi phạm luật pháp, rất không đáng.”

Trịnh Duẫn Hạo khẽ cười, nâng lên mặt của cậu, dừng ở con ngươi ảm đạm không ánh sáng của Thẩm Xương Mân: “Mân Mân…… Đáng giá, vì em, cái gì đều đáng giá…… Anh cam đoan với em, chỉ cần em thân thể tốt một chút, có thể tự mình bước đi, em lập tức có thể đi kiện anh giam cầm phi pháp, anh nói lời giữ lời, coi như là ngồi tù cũng chỉ là anh thiếu em, anh cam tâm tình nguyện…… Mân Mân, em thông minh như vậy nên biết, đây là thời cơ tốt trả thù anh, em suy nghĩ một chút, lợi dụng anh cũng tốt, trả thù anh cũng tốt, đối với em, đều không có gì tổn thất, đúng không?”

Anh đứng lên, nhìn quanh một chút bốn phía: “Anh nghĩ, em cũng không có đồ gì cần mang theo, chúng ta lúc này đi thôi?”

Thẩm Xương Mân trầm mặc trong chốc lát, lạnh lùng nói: “Ai nói không có?”

Trịnh Duẫn Hạo vui mừng mà bắt lấy tay cậu: “Em nguyện ý? Mân Mân?!”

Thẩm Xương Mân rất bình tĩnh mà rút tay về: “Tôi có điều kiện.”

“Em nói đi! Cái gì cũng có thể! Anh cái gì đều đồng ý với em! Em nói đi!” Trịnh Duẫn Hạo không thể chờ đợi mà sáp qua, bộ mặt mong đợi.

Thẩm Xương Mân cắn môi, dường như là hạ quyết tâm, từ từ nói: “Tôi…… Muốn có một không gian riêng tư, anh để cho tôi ngủ nhà kho cũng tốt, nhà xí cũng tốt…… Xin cho tôi một mình một phòng.”

“Không thành vấn đề! Phòng em từng ở anh vẫn luôn luôn giữ nguyên như lúc trước, đều không có động qua, đồ đạt rất đầy đủ.” Trịnh Duẫn Hạo hưng phấn nói, “Còn gì nữa không?”

“Còn có xin anh không cần tùy tiện đụng vào tôi, tôi không quen.” ngữ điệu Thẩm Xương Mân đột nhiên chuyển lạnh, Trịnh Duẫn Hạo lấy làm kinh hãi, nhưng vẫn là sảng khoái đồng ý: “Được, anh không đụng em…… Trừ thời điểm em gặp phải nguy hiểm, có được không? Muốn anh trơ mắt nhìn em ngã xuống, anh không làm được.”

Thẩm Xương Mân không để ý tới anh, nói tiếp: “Cuối cùng, tôi muốn mang đồ của mình qua, quần áo, nệm chăn……”

“Mân Mân……” Trịnh Duẫn Hạo dịu giọng khuyên, “Cái này coi như bỏ qua đi, trong nhà cái gì cũng có, sẽ không thiếu để em dùng. Em muốn cái gì anh cũng có thể mua cho em.”

“Kia cùng ta không liên quan.” Thẩm Xương Mân không chút biểu cảm nói, “Những thứ này tất cả đều là của tôi, tôi tốn tiền mua, lúc vừa tới công trường không có chăn đắp, buổi tối cũng chỉ cuộn mình dựa vào tường ngủ…… chăn này, vẫn là một bác nhìn tôi đáng thương cho tôi …… Hôm nay bỏ thì tương lai lại bảo tôi đi nơi nào tìm được đây? Người có tiền như anh sẽ không biết ngay cả chăn cũng không có là mùi vị gì!”

Trịnh Duẫn Hạo thở dài, suy nghĩ một chút nếu Thẩm Xương Mân đã đồng ý thì không cần thiết ở nơi đây so đo loại chuyện nhỏ này, chờ đến nhà rồi hãy nói. Đến lúc đó từ từ khuyên cậu dỗ cậu, tự nhiên có thể giải quyết, nếu như bây giờ làm cứng, ngược lại không tốt, vì vậy cũng gật đầu một cái: “Được rồi.”

Thẩm Xương Mân giống như hài lòng, cúi thấp đầu nói: “Dưới sàng tôi có một túi ni lông lớn, đồ cất vào đi, sẽ không dơ xe của anh .”

“Nói những thứ này làm gì.” Trịnh Duẫn Hạo dịu dàng ôm lấy cậu, “Xe hay là em mua cho anh, sáu năm qua anh luôn dùng, vẫn không khác mới cho lắm, chờ ngày nào đó thời tiết tốt, chúng ta đi ra ngoài hóng gió, hử? Được rồi, anh giúp em thu dọn đồ đạc đi.”

“Không cần! Tôi tự mình làm.” Thẩm Xương Mân đẩy anh ra, vất vả vén chăn lên, lộ ra nửa người dưới, mặc một cái quần màu xám đen, chân trái từ đầu gối bắt đầu bị kéo mở ra, ống quần phân tán, phía dưới bắp chân dùng mấy mảnh vải lung tung mà buộc hai mảnh gỗ cố định vết thương, trên chân còn đang đắp một khối băng gạt vốn là nên là màu trắng, bây giờ cũng là đất màu vàng, mùi thối khó có thể hình dung xông vào mũi.

“Không được! Em ngồi đàng hoàng cho anh!” Trịnh Duẫn Hạo gân xanh trên trán lại bắt đầu nhảy, anh không nói lời nào đưa tay qua ôm ngang lấy Thẩm Xương Mân, cẩn thận thả vào bên kia: “Anh tới thu thập, em xem là tốt rồi, đợi lát nữa chúng ta đi bệnh viện trước!”

“Tôi đã ở phòng khám tư nhân xem qua rồi.” Thẩm Xương Mân lập tức phản đối, “Hắn nói không sao, chỉ cần chờ xương dài lên là tốt rồi, không cần lại đi bệnh viện.”

Trịnh Duẫn Hạo đè nén tức giận: “Mân Mân! Nghe lời! Này đã muốn sinh mủ, em còn không đi bệnh viện, muốn làm loạn đến cắt chi mới đi sao?! Đây là chân của em đó! Anh tình nguyện bản thân đứt tay đứt chân đều không mong muốn emchịu một chút tổn thương nào, em vẫn chưa rõ sao?! Mân Mân…… Bây giờ chuyện gì cũng không cần nói, trước xem bệnh cho em, có được không? Em hãy nghe anh một lần đi! Mân Mân!”

Anh rốt cuộc nói không được nữa, xoay người qua loa thu dọn chăn nệm quần áo tạp vật của Thẩm Xương Mân, toàn bộ nhét vào một túi ni lông thật to. Đợi đến lúc anh hoàn toàn thu xếp xong rồi, lần nữa quay người lại tới đối mặt Thẩm Xương Mân, anh mới thật thấp nói một chữ: “Tốt……”

Advertisements