Hết hàng tồn rồi TT^TT Cho nên chap mới sẽ rất chậm đấy TT^TT 
Thật ra là tháng này mình định làm một truyện ngắn khác để mừng ngày Debut, nhưng ko kịp vào đúng ngày rồi nên sẽ trễ một tí.

Cám ơn các đọc giả vẫn ghé thăm và trông chờ các bài post chậm chạp của mình rất nhiều!
Ôm hôn mọi người ❤

———————————–

So với anh, Thẩm Xương Mân lại hết sức bình tĩnh, ánh mắt rũ xuống, thẫn thờ mặc cho Trịnh Duẫn Hạo giữ lấy mặt mình, không có chút ý phản kháng giãy giụa, chính là nhẫn nhục chịu đựng mặc người đùa nghịch, giống một tượng gỗ.

Trịnh Duẫn Hạo rốt cục thoáng bình tĩnh một chút, anh buông tay ra, Thẩm Xương Mân lập tức đem đầu rũ xuống, dùng tóc rối bời trên trán che lại vẻ mặt, khẽ cắn cắn đôi môi, từ trong quần áo lấy ra một cái muỗng thiết trực tiếp cắm vào trong bát cơm chậm rãi trộn.

“Mân Mân……” Trịnh Duẫn Hạo ở trước giường nửa quỳ xuống, dịu dàng nhìn về phía cậu, “Em vẫn còn giận anh?”

Thẩm Xương Mân không trả lời, tiếp tục trộn cơm, màu trắng của cơm trộn lẫn với thức ăn hỗn độn, biến thành màu sắc và hình dáng kỳ quái.

“Đừng ăn, anh dẫn em về nhà, có được không?” Trịnh Duẫn Hạo yêu thương nhìn cậu, “Cái gì cũng không hỏi, có đúng không? Anh biết, anh cái gì cũng không hỏi, chỉ cần em trở lại…… Đúng rồi, chân của em…… Thế nào?”

Anh nói xong thì đưa tay đi vén chăn, lại bị Thẩm Xương Mân vươn ra một tay đột nhiên đè lại, Trịnh Duẫn Hạo kinh ngạc ngẩng đầu, vừa lúc chống lại chợt lóe trong con ngươi đen của Thẩm Xương Mân, bên trong chất chứa tình cảm làm cho anh xem không hiểu, là đau thương? Hay là thất vọng?

“Mân Mân?” Anh không hiểu hỏi, “Làm sao vậy?”

Thẩm Xương Mân thong thả lùi tay về, chuyên tâm trộn cơm, cái gì cũng không nói.

“Anh đưa em đi bệnh viện? Sau khi gặp chuyện không may xem qua bác sĩ chưa?” Trịnh Duẫn Hạo cố gắng làm cho Thẩm Xương Mân mở miệng, “Bác sĩ nói như thế nào? Có chụp phim không? Nơi nào gãy xương? Có nghiêm trọng không? Mân Mân, nói chuyện đi, nói với anh một câu, có được không?”

Thẩm Xương Mân rốt cục có phản ứng, cậu chậm rãi nhìn tường một cái, giọng nói rất nhẹ, không cẩn thận nghe căn bản đều nghe không được: “Trịnh luật sư, tôi sẽ không khởi tố Hàn Lập yêu cầu bồi thường , anh có thể không cần phí tâm. Lãng phí thời gian của anh, xin lỗi.”

“Em đang nói gì vậy, Mân Mân, đây là quyền lợi chính đáng của em, anh dĩ nhiên sẽ vì em đòi lại!” Trịnh Duẫn Hạo kỳ quái nhìn cậu, “Em làm sao vậy? Em cũng đều không hiểu được phải ký hợp đồng lao động trước sao? Khuất nợ tiền lương, bồi thường tai nạn lao động, biện pháp giải quyết những vấn đề này, em chẳng lẽ đều không rõ ràng? Mân Mân, em không giống những người dân công kia, em là hiểu luật pháp, làm sao còn có thể như vậy?!”

“Tôi thấy không có gì không giống.” Thẩm Xương Mân vẫn nhìn chằm chằm tường trước mặt, “Trịnh luật sư, anh không cần nói nữa, nếu như anh là vì vụ án mà đến, tôi sẽ không khởi tố …… Có câu châm ngôn, tôi cảm thấy rất có đạo lý, kêu: “……Oan chết không tố cáo, cùng (nghèo khổ, bần cùng) chết không mượn tiền……”

Trịnh Duẫn Hạo sửng sốt một lát, bất đắc dĩ thở dài: “Được, anh không nói, như vậy, chúng ta về nhà có được không? Mân Mân?”

“Nhà? Tôi đã sớm không có nhà.” Thẩm Xương Mân đơn giản nói, cúi đầu, bắt đầu đem cơm đưa vào miệng, Trịnh Duẫn Hạo vừa nhìn thấy muỗng cơm màu sắc cùng bùn đất không có gì khác biệt kia thì trong lòng đau xót, đưa tay kéo cậu lại, dịu dàng nói: “Mân Mân, đừng ăn cái này nữa, em nhịn thêm một chút, về nhà anh lập tức nấu cơm cho em, em muốn ăn cái gì? Hay là chúng ta trên đường đi tiệm cơm ăn lót dạ trước? Như thế nào đều được, chúng ta về nhà đi?”

“Trịnh luật sư mời anh buông tay.” Thẩm Xương Mân cứng rắn nói, dùng sức tránh ra, tay vừa thoát ra, cơm trong muỗng lại vẩy ra đầy chăn, cậu đem cái muỗng thả lại trong bát, đưa tay lấy cơm trên chăn lên, từng hạt một nhét vào trong miệng, chăn bẩn đến nổi đã không còn thấy được màu sắc và hoa văn vốn có, từ trong ra ngoài, tản ra mùi hôi thối khó ngửi.

“Mân Mân……” Trịnh Duẫn Hạo kinh ngạc nhìn từng động tác của cậu, không biết làm sao.

“Tôi đã nói qua, với anh không quan hệ đi?” Thẩm Xương Mân lạnh lùng cười, “Vẫn là tôi…… Nói không đủ rõ ràng? Để cho anh cho là tôi là kênh kiệu lôi kéo hứng thú của anh? Rất xin lỗi, Trịnh luật sư, tôi chẳng qua là một dân công nho nhỏ, không nhiều tâm tư như vậy, anh cũng chỉ đem tôi làm như là một dân công bình thường là được rồi, người như thế trong thành phố còn không biết có bao nhiêu, anh muốn quan tâm từng người một, chỉ sợ anh không thời gian làm loại chuyện này.”

Cậu nói xong cũng một lần nữa múc một muỗng cơm nhét vào trong miệng, vùi đầu, ăn được vừa nhanh vừa vội, còn không nhai tới hai cái liền nuốt xuống, phát ra thanh âm khò khè, Trịnh Duẫn Hạo không dám nói nữa, sợ cậu sặc lại ra chuyện gì, ở một bên lo lắng đề phòng trông chừng.

Trước sau chỉ tốn không tới năm phút, Thẩm Xương Mân liền đem cơm đầy trong bát nhanh chóng dọn sạch, cuối cùng cầm lấy khối da mỡ heo béo ngậy kia, đặt ở trước mắt nhìn nhìn, mới một ngụm nhét vào trong miệng, khép hờ mắt, cảm thấy thỏa mãn nhai kỹ, trên khóe môi ánh lên dầu mỡ trơn bóng,

“Mùi vị thật thơm……” Cậu rốt cục nhúc nhích hầu kết đem một ngụm cuối cùng nuốt xuống, liếm miệng thỏa mãn thở dài, “Vẫn là có tiền tốt, ngay cả tôi ăn cơm trắng cũng có thể hết sạch.”

Cậu mở mắt ra nhìn thấy bộ mặt không đành lòng của Trịnh Duẫn Hạo bỗng nhiên phốc xích một tiếng cười: “Trịnh luật sư, anh cần gì chứ, thật giống như tôi bây giờ là nước sôi lửa bỏng chỉ chờ anh tới cứu, anh cảm thấy tôi bây giờ rất khổ, tôi còn cảm thấy bây giờ rất tốt đây, nằm ở trên giường, cái gì cũng không cần suy nghĩ nhiều, không làm việc cũng có cơm ăn, mặc dù anh cho là những thứ thức ăn này khó có thể nuốt xuống, tôi còn cảm thấy là đồ tốt, lại nói, quản nó mùi vị như thế nào, ăn no bụng không đói chết là được, chú trọng nói cho cùng cũng không thể sống lâu thêm hai tuổi. Phải không?”

Trịnh Duẫn Hạo tâm tình nặng nề nhìn cậu: “Em tại sao muốn làm dân công? Mân Mân, bằng năng lực của em, em hoàn toàn có thể……”

“Tôi lại có năng lực gì?” Thẩm Xương Mân cắt đứt lời của anh, tự giễu cười, “Chẳng qua là một thành phần mãn hạng được thả…… Cái gì cũng không có…… Còn có, Trịnh luật sư anh lời nói mới rồi có nghi ngờ kì thị dân công, dân công không vậy? Chúng tôi không phải đều là xây dựng thành phố này sao? Chúng tôi giống như mọi người là dựa vào chính mình kiếm sống, tiền kiếm chính là hoàn toàn trong sạch, cái này gọi là gì? Dùng mồ hôi lao động rửa sạch tội lỗi bản thân trước kia? Lúc đó, chính phủ không phải đều là dạy chúng ta như vậy sao?”

Cậu vất vả đem thân thể di chuyển xuống phía dưới, lấy cánh tay chống đỡ thể trọng toàn thân, vẫn còn cười: “Xin lỗi lãng phí thời giờ của anh, tôi biết thời gian nói chuyện của  luật sư đều phải thu phí , anh không phải tới đi điều tra sao? Tôi cũng nên ngủ rồi, nhìn tôi trôi qua cuộc sống tốt không? Cả ngày ăn ngủ, ngủ ăn……”

Advertisements